Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Kinh Khủng Khiếp - Hóa độ


Cõi Lĩnh Nam có một vị chân tu nghe nói đã đạt thành chánh đạo. Một hôm ngài xuống núi đi vào thành Hà để hóa dộ chúng sanh. Đi ngang chợ bán chó mèo cầm thú, ngài chắp tay cúi đầu nói "thiện nam thiện nữ". Đi ngang Quốc Vụ Viện xứ Lừa vốn tấp nập những quan to chức trọng cùng bọn sai nha hùm hùm hổ hổ. Ngài lại chắp tay bước thẳng. Có đệ tử theo chân hỏi, ngài chỉ lắc đầu nói "ai tai ai tai - súc sanh - khốn nạn! khốn nạn!".

Tương Tư - thơ Nguyên Sa

Tôi đã gặp em từ bao giờ 
Kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya 
Kể từ gió thổi trong vừng tóc 
Hay lúc thu về cánh nhạn kia? 

Có phải em mang trên áo bay 
Hai phần gió thổi, một phần mây 
Hay là em gói mây trong áo 
Rồi thở cho làn áo trắng bay? 

Có phải mùa xuân sắp sửa về 
Hay là gió lạnh lúc đêm khuya 
Hay là em chọn sai màu áo 
Để nắng thu vàng giữa lối đi? 

Có phải rằng tôi chưa được quen 
Làm sao buổi sáng đợi chờ em 
Hay từng hơi thở là âm nhạc 
Đàn xuống cung trầm, mắt nhớ thương 

Buổi tối tôi ngồi nghe sao khuya 
Đi vể bằng những ngón chân thưa 
Và nghe em ghé vào giấc mộng 
Vành nón nghiêng buồn trong gió đưa 

Tôi không biết rằng lạ hay quen 
Chỉ biết em mang theo nghê thường 
Cho nên cặp mắt mờ hư ảo 
Cả bốn chân trời chỉ có em

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012

tôi là người Việt Nam



Hôm qua
Trên chuyến xe bus muộn màng hôi hám mùi dầu cặn
Một cụ Mỹ già run rẩy chiếc baton
Cụ kh hỏi:
"bạn kia từ đâu tới
mà lẻ loi trên chuyến xe muộn độc hành"
Tôi lặng lẻ:
"Tôi từ nơi rất lạ
mỗi chúng tôi sinh ra với án tù
Đảng để đấy chờ có ngày thuận hợp
cho công sai chó ngựa bắt thi hành -
tôi đã hân hoan bước vào cửa ngục hình
vì chờ mãi đã mệt lòng mệt óc"
Cụ gắng sức giật dây chuông dừng bus
Tay áo manteau tụt lộ tay gầy
và hàng số xâm xám đen còn đó.
Cụ tạm biệt:
"Ta ngỡ đời khốn khiếp
chỉ dành riêng cho Do Thái không quê..."

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Trách nhiệm

Một ngày đã lâu lắm, một đứa cháu lên tám hỏi tôi rằng:-"Boác hồ tốt lắm phải không chú?"Tôi lặng người vì câu hỏi đột ngột cùa nó. Tôi phải giải thích cho nó biết lảo tặc đó là kẻ đã khiến cho cha mẹ nó đi tù, anh em nó chia ra đứa sống với ông ngoại đứa sống với bà nội. Rồi thằng nhóc củng hiểu ra và bây giờ đếch có lời tuyên truyền cs nào lừa nó được nửa. Đứa nhỏ chẳng có tội tình gì! Ông bà vất vả trên luống rau vàng héo miền Trung cát trắng bạc phết làm chi có thời gian mà dạy dỗ lũ cháu bơ vơ. Trường lớp cs ra rả những bài toán "bắn chết mấy lính Mĩ mỗi ngày đến cả tuần cộng được bao nhiêu" hay là "Đêm qua em mơ gặp cáo già - râu cáo dài như giái già dê..." thì sao sao chú nhỏ không bị nhồi sọ cho được!?!

Mấy năm về sau khi đến Hoa Kỳ, tôi gặp một anh rách mướp nọ - vốn là dân vượt biên để trốn "nghĩa vụ quân sự" - tối ngày ra rả chửi cs. Tôi bảo thầm "chà - anh này xung quá". Đùng một cái vài năm sau nữa gặp lại thì anh ta xem chừng khác hẳn. Sau những năm "cày sâu cuốc bẫm" trên xứ Cờ Hoa, anh khá lắm rồi. Nhà to xe đẹp và dư đô để sắm áo gấm về quê. Anh sắm 1 cặp kính râm đen để bộ ria ncky và về cố quận. Ai hỏi thì anh phun tiếng Mẽo "phắc-to-ri" ra ầm ầm. Cái tên cúng cơm (may) Mắn bây chừ được gọi thành Nắc-ky. Lạ thay tuy xưng là Nắc-ky Feng nhưng anh lại tâng công mí lị đảng ta. Về Mỹ, anh hay công khai thì thầm rất quan trọng:-Ngày xưa tớ là Thượng Uý bộ đội nhá? Oánh nhau với Chun-kuốc trên biên giới phía Bắc nhá? Tớ chỉ huy cả tiểu đoàn nhá? Cái chức của anh cứ tăng tiệm tiến theo thời gian và theo người đối thoại. Hễ người càng lạ thì càng bị anh thuyết phục. (Vừa rồi có một bạn quen cho tôi biết anh ấy khoe đã làm đảng viên chính uỷ cấp tới Thượng Tá quân đọi nhăn răng) Rồi anh khen đảng ta đến lạ. Khen mệt rồi thì quay ra chửi dân CC thất thời thất bại nói chung là thất đủ thứ mà không thấy mình là một gã thất... (sự) thiệt!!!
Câu chuyện đời là thế. Nếu sự thật không được gìn giử thì sự thật có thể bị sự gian dối che lấp. Kẻ xấu ác chỉ chực cơ hội để phun ra lời gian dối. Cách nuôi nấng ngọn lửa sự thật là luôn nhắn nhủ với chính mình và với con cháu bạn bè về sự ác sự giả dối của cs và bọn xu thời. Đó là trách nhiệm của người chánh trực!

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012

Giã biệt một nhà thơ

tôi rất buồn khi đêm qua đọc thấy tin Ngục sỹ Ng Chí Thiện đã về bên Chúa trên các sites của RFA, BBC, VOA. tuy chưa từng gặp nhưng tôi quý mến ông vô cùng. phải thấy ở ông tỏa sáng một tinh thần bất khuất can trường trong vòng xích sắt của bạo quyền CS. Nguyễn Chí Thiện đã đi vào văn học sử Việt Nam bằng con đường tù ngục chông gai. xin người hảy yên nghỉ trên cõi vỉnh hằng của Đức Chúa Jesus!

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

Nhà thơ "ngục sĩ" Nguyễn Chí Thiện từ trần

2012-10-02
Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện, được mệnh danh “Ngục sĩ”, nhà thơ phản kháng nổi tiếng nhất của Việt Nam, vừa từ trần tại Santa Ana, California, Hoa Kỳ lúc 7 giờ 17 phút sáng ngày 2/10/2012, hưởng thọ 73 tuổi.

Courtesy VietAmReview
Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện và tác phẩm "Hoa Địa Ngục".
Ông sinh ngày 27 tháng 2 năm 1939 tại Hà Nội, học hành và sinh sống ở Hà Nội, Hà Nam, Hải phòng với song thân phụ mẫu và một người chị.
Ông từng bị chế độ Việt Nam Dân chủ Cộng Hoà bắt giam từ năm 1961, vì tội “phản tuyên truyền” bằng những bài thơ phê phán chế độ. Được trả tự do vào tháng 11 năm 1964, đến tháng 2-1966 ông lại bị tống giam đến tháng 7-1977.  Ông viết lại bằng tay tập thơ “Hoa địa ngục” sáng tác và ghi nhớ trong tù.
Tháng 7-1979, ông đem đưa được tác phẩm này vào bên trong toà đại sứ Anh. Ông không đi tị nạn ở Anh và bị bắt ngay trước cổng toà đại sứ, bị tống giam thêm 12 năm, với chế độ giam giữ khắc nghiệt hơn hết so với những khoảng thời gian bị giam cầm trước đó.
Tập thơ “Hoa địa ngục” từ toà đại sứ Anh ở Hà Nội được chuyển tới giáo sư Patrick Honey (1925-2005) dạy tại đại học Luân đôn. Sau đó thơ ông được phổ biến trên báo chí, sách vở của người Việt hải ngoại, được dịch và xuất bản bằng Anh, Pháp, Việt ngữ. Năm 1985 ông được tặng thưởng khiếm diện giải thưởng thơ quốc tế tại Rotterdam.
Từ năm 1981 Tổ chức Ân xá Quốc tế Amnesty International, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch và Tổ chức nhân quyền Quê Mẹ cùng phát động chiến dịch kêu gọi quốc tế can thiệp với nhà cầm quyền Việt Nam về trường hợp của ông.
Suốt thời gian đó ông bị giam tại Hoả Lò, Hà Nội, đến năm 1985 bị đưa đi biệt giam giữa rừng, kiệt sức và gần chết đói. Năm 1990 ông được đưa tới trại tù Ba Sao săn sóc thuốc men, và được trả tự do vào tháng 10 năm 1991.
Được anh ruột bảo lãnh sang Hoa Kỳ từ năm 1995, ông ghi lại và phổ biến tập “Hoa địa ngục” thứ nhì, gồm những bài ông sáng tác và ghi nhớ trong thời gian cầm tù sau . GS Nguyễn Ngọc Bích dịch tác phẩm nay sang Anh ngữ và xuất bản song ngữ. Ông viết tự truyện bằng Anh ngữ, được đại học Hawaii xuất bản trong “Beyond Works: Asian Writers on Their Works.”
Thi sĩ "ngục sĩ" Nguyễn Chí Thiện được giải thưởng của Hội Nhà văn Quốc tế vào năm 1998. Ông sang Pháp, ở lại đó 3 năm để viết “Hoả Lò tập truyện”. Tác phẩm được dịch sang Anh ngữ, đại học Yale xuất bản năm 2007.
Nhà thơ cư ngụ tại quân Cam California từ năm 2004, phải phấn đấu thường xuyên với những di chứng bệnh tật trong suốt 27 năm tù ngục, nhưng vẫn đi nhiều nơi để nói chuyện về kế hoạch dân chủ hoá Việt Nam.
Ông là một người độc thân, mất đi trong sự săn sóc của bạn bè thân hữu và những cuộc thăm viếng của những đồng bào Việt Nam ái mộ thơ văn của ông, ngưỡng mộ ý chí bất khuất của ông trước chế độ cộng sản của Nhà nước Việt Nam Xã hội Chủ Nghĩa.

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

Ba Vua

VN ngày nay có tới ba ông vua và lắm ông thái thượng hoàng cùng rất động các đấng "liệt". Xin kể ra ông vua to nhất là ông trọng - ông này thík làm ngu vương (vua hiền í) nên chỉ xưng là Tổng Bí nhưng quyền hành các thứ đều trong tay. Ông vua to kế là ông dũng. Ông này củng muốn làm ngu vương nhưng sợi dây thần kinh khiêm tốn bị damage nên ổng lảnh chức đốc xúi mà hồi thời phong kiến gọi là tể tướng. Ông vua thứ ba thật hữu danh mà vô thực. Vì về mặt đoảng thì ông trọng nắm bu nó hết quyền uy còn về mặt chính quyền nhăn răng thì ông dũng tóm hết các bộ. Ông vua ba này tên là sang mà thực quá xá hèn vì chỉ ngồi đó làm vì. Các cụ nhà tôi vẫn khen là anh phổng tốt mã ấy. Mấy ông cựu Tổng Bí khi về vườn lại thík làm Thaí thượng hoàng. Chỉ thương cho cái đám "liệt" thì đông vô đối mà còn rách te tua. Khối anh than sao không thành liệt sỹ cho... sướng chứ giờ ôm mớ huân chương cộng bằng khen các thứ đek ra cái chó gì. Mở mồm khen chế độ thì vợ mắng đồ dở hơi. Chê chế độ thì công an cứ tuýt tuỳn tuỵt cưởng ngay và hiếp! Kinh lắm. Có ông lão già trăm tuổi nằm đơ ra đó cho bọn vô loại nay vò đầu mai béo tai rồi khen hão là lão anh hùng. Tuy "liệt" mẹ nó tay chân mồm mép nhưng vẫn bị hành không tha. Đến lão tiên vương kia khi chết cũng không được yên. Nay ướp dầu mai ướp đá lạnh để giử đó cho bọn ba vua kia treo đầu dê bán thịt chó kiếm lợi. Than ôi, quả báo nhãn tiền sao người đời không thấy mà cứ mãi quay cuồng theo tiếng nhạc ếp ộp của bọn chệt để làm bao chuyện càn quấy!!!

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

Cha mô Con rứa

ngày xưa ba của bác hồ làm quan - củng say rượu rồi lệnh cho lính đánh người tới chết - vì vậy bị mất chức quan (hạ cánh an tòan). ngày nay, con cháu bác làm sai nha đỏ (=công an) cũng tha hồ đập chết người. Y như dưới chế độ thực dân phong kiến, chỉ bị mất chức chút đỉnh vậy thôi. coi như lật đổ thực dân phong kiến để lập nên chế độ cộng sản với các tật xấu  và ác vượt hơn xưa triệu lần. hoan hô phương châm sống theo lời bác (ba bác nửa)

Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012

Lãnh tụ

Lãnh tụ
Lãnh tụ béo nục
Dân đen gầy rục
Lao động hùng hục
Họp hành liên tục
Ðói ăn khắc phục
Kêu ca tống ngục
Cộng sản đánh gục
Ðời mới hết nhục!
Nguyễn Chí Thiện

Hôm Nay 19-5

Hôm Nay 19-5

Hôm nay 19-5
Tôi nằm
Toan làm thơ chửi Bác
Vần thơ mới hơi phang phác
Thì tôi thôi
Tôi nghĩ Bác
Chính trị gia sọt rác
Không đáng để tôi
Ðổ mồ hôi
Làm thơ
Dù là thơ chửi Bác
Ðến thằng Mác
Tổ sư Bác
Cũng chửa được tôi nguệch ngoạc vài câu
Thôi hơi đâu
Mặc thây bọn văn sĩ cô đầu
Vuốt râu, xoa đầu, mơn trớn Bác
Thế rồi tôi đi làm việc khác
Kệ cha Bác!

Nguyễn Chí Thiện, 1964

Hoa Ðịa Ngục

Hoa Ðịa Ngục

Hoa địa ngục tưới bằng xương, máu, thịt
Trộn mồ hôi chó ngựa, lệ ly tan
Hoa trưởng thành trong tù, bệnh, cơ hàn
Hương ẩm mốc, mầu nhở nham, xám xịt!

ngục sỹ Nguyễn Chí Thiện

Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012

MAKENO

điều đáng sợ nhất đ/v sinh mệnh dân tộc là thái độ MAKENO. Lảnh đạo VN MAKENO với nỗi khổ của quần chúng & MAKENO trước sự bành trướng bá quyền và xâm lược của quan thầy trung cộng. Nhân dân ta MAKENO với hiện tình đất nước. Chừng nào thành PHÒ thường dân chunkựa mới tỉnh ra chăng????

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2012

Cộng hay Trừ?

bỏ + (cộng) thì còn có BA phép thôi là trừ (-) nhân (x) chia (/)

trừ đi: nạn độc tài tham quyền cố vị, cái họa cỏng rắn tàu về cắn nhân dân, chuyện công an tự do tàn sát nhân dân;

nhân lên: tình yêu nước thương nòi, sức mạnh đoàn kết dân tộc, sức mạnh trí tuệ để bảo vệ Tổ quốc nâng cao đời sống dân nghèo;

chia: quyền làm chủ về tay nhân dân, chia xẻ cơm áo đùm bọc đồng bào!!!

thế đấy - chỉ cần bỏ cộng mà được bao điều ích quốc lợi dân - còn chớ gì nửa đây, anh chị em?

Thứ Tư, 22 tháng 8, 2012

phê và tự phê

theo phong trào phê và tự phê, hoàng hắc xin nhận có các u và khuyết như sau:-tha hóa: rủ rê bạn bè ăn nhậu hát karaoke (không chịu hát nhạc lề phải và nhạc năm vố lô-can) suốt cuối tuần mà không chịu sống theo lời boác, -ngược động - không lề: nghe nhạc chống cộng, nhạc lính VNCH, coi bờ-lốc chửi đảng và chính phủ sở hụi chủ ngỡi, lâu lâu còn viết kakaka để chọc ghẹo các đấng vua quan lảnh đạo rất sợ lảnh đạn của ta, chửi bới thiên triều của đảng, hướng dẩn tư tưởng con cháu đi theo con đường bơ sửa của bọn đế cuốc đang dảy dụa vì... quá sung quá sướng-có một cái u duy nhất là bụng bia đang trên đà tăng trưởngxin thật thà tự kiểm như trên.

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

Kinh Khủng Khiếp - U và Khuyết - pạc đơ

Tám Tàng bây giờ đang làm một chân cắt cỏ mướn ở xứ đồng bắp. Tụi Mỹ rửng mỡ nhà nào củng trồng cỏ xanh mướt nhưng lại lười nên thuê Tám cắt cỏ. Cứ ba mươi lăm đô nhà nhỏ năm choạc nhà lớn đất rộng. Tám sắm cái xe cắt cỏ ngồi chễm chệ vừa cắt nhanh vừa đỡ mệt. Em của Tám là Chín Lu vừa nhập nghề nên lảnh cái máy trym cỏ cầm tay để trym mấy chổ xe cắt hỏng đặng. Hai anh em trong tuần kiếm lai rai cũng đủ tiền bia bọt, thuốc lá, và đóng thuế lợi tức cho ZỢ.

Chín Lu siêng việc nác lắm nên hắn hay vào intờnét rình coi chuyện... quốc sự. Sau đây là nguyên văn tin nội bộ mà Chín Lu đã trình báo cho Tám Tàng:

9L: các anh nhớn của TA đang phê và tự phê, anh Tám ơi! căng lắm!
8T: ý mày nói tuị nó đang "shướng" và "tự shướng" hả! không "căng" sao "shướng" mậy!
9L: bậy nà! phê bình á! shướng gí mà shướng!
8T: hehe! dậy chớ tụi nó nói gì
9L: bộ ba dzũng sang trọng toàn là U chớ hỏng có Khuyết. riêng chị phó Doan thì có U có Khuyết.
8T: thôi chết mẹ bà rồi bà phó ui! Cả đám U mà một mình bà dám có Khuyết thì phen này dám mất chức phó lắm á
9L: ối sao anh lo chuyện bò trắng răng. bả sẽ theo phò ông thiên tử mới bên chunwa hỏng chừng còn lên chức phó mẫu thiên hạ á. dzủng sang trọng phen này làm con bả lun á!

cả hai Tám Tàng và Chín Lu cười phà phà làm mấy con quạ giật mình bay kêu quang quác!!!




Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012

Kinh Khủng Khiếp - U vs. Khuyết

Nhớ hồi nẩm, dân xứ Lúa hay bị kêu đi họp tổ rân-fố cuối tuần lắm. Sau khi chị Hai Năm Tấn cán bộ phụ nữ phường vốn người xứ Lừa Thanh Hóa thực hiện màn phê & tự phê với đầy đủ U (ưu) và Khuyết thì Tám Tàng mới "bị" mời lên nói về cái u (ưu) và cái khuyết. Sự thể là Tám Tàng hay nhậu xĩn rồi nói năng vung vít khiến các ông cán phường hay bị nhột..

Tám thấy khó từ chối nên mới chịu đứng lên tuy bộ tướng củng hơi xiêu xiêu vì hồi chiều có "phá thành sầu" bằng hai xị Cây Lý:
_Tui á! phó thường dân Nam bộ á! hỏi thì tui nói mất lòng ráng chịu chớ tui thời thiệt tình chớ hỏng có xạo à nghen.

Khứa lão Tư Đủ vốn là Chủ tịt Mặt trận tổ quốc phường  cắt ngang:
_Đ/c Tám có gì cứ nói. Phê và tự phê là để tiến bộ đa.

Tám Tàng giật mình một cái làm xấp nhỏ đang hóng chuyện cười ngất:
_Tui mà đồng chí gì cha. Đồng chí với ông sao ông hỏng cấp cho tui cái bông mua thịt nợn (tem phiếu) giống như của ông dậy?

Tư Đủ hơi xệ nên im.

_Tui - Tám Tàng - xin nhận so với hai cái U lớn của chị Hai Năm Tấn thì tui hỏng có hai cái U lớn đó nhưng bù lại tui có một cái U khác lớn lắm á. Tui hỏng dám so bì với chị Hai nhưng cái Khuyết của chỉ chắc là phải nhỏ hơn cái U của tui rồi. hè hè.

Cả xóm Chuống Gà đoán ra ý của Tám nên bò ra mà cười nắc cười nẻ. Chị Hai đỏ mặt lẩm bẩm:
_Léo mẹ thằng lày náo!!!

Nhắc chuyện này vì mới nghe các anh ở trễn đang phê và tự phê chí chóe.


(phê đây là phê bình không phải phê có nguồn gốc tự sự "tự shướng" đâu nhé - phải giải thích chứ không cậu Hào lại suy nghĩ ninh-tinh thì bỏ mother)

Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2012

VIết từ xứ đồng bắp - Quê hương ơi sao vẫn còn xa

Ngày thứ bảy đâù tiên của tháng Tám trời nóng ngột ngạt. Những hàng cây im lìm dưới cơn nắng như đổ lửa. Không có một ngọn gió. Những áng mây xám cứ lừng lững trôi qua mà chả thèm nhỏ cho vài giọt mưa ngọt ngào. Biển bắp úa nhợt. Những trái bắp thiếu nước còi cọc. Ông già chủ trại buốn bả đưa cho coi mấy trái bắp vừa bẻ "ốm ròm" và chỉ "đậu" được dăm ba hạt bé bỏng. Điệu này - ông già than - mấy tháng nửa thì giá nông phẩm sẻ tăng vù vù cho mà xem!

Đi ra chợ nhà quê mua được mớ rau đậu cà chua và một quả dưa hấu về ăn giải nhiệt. Về tới nhà vừa ngồi phịch xuống thì mợ nhờ mở tý nhạc. Cái máy CD củ rền rỉ giọng bà Khánh Ly... "Huế Sàigòn Hà Nội - quê hương ơi sao vẫn còn xa..."

Ừ nhỉ! Hà Nội còn xa xôi lắm trong lòng bao người Huế và người Saigon. Hà Nội yêu kiều năm nảo năm nao nay trở thành xa lạ kệch cởm quê mùa. Ngày ấy bà chị cousin con cậu Tư tập kết từ Hà Nội vô. Mấy bà phụ nử Saigon thấy chị tôi xài "nội y" quốc doanh mà kinh hoàng. Những miếng vải hoặc xám hoặc lục thô ráp những tưởng dùng làm giẻ lau. Má tôi lục tủ đưa cho chị mấy món đồ nội hóa thôi mà chị xuýt xoa mãi. Từ ấy chị đâm chán Hà Nội chị ghét đồ quốc doanh và rồi chị bỏ mẹ nó cái vụ Đoàn Đội nhảm nhí mà lo kinh doanh. Ông chồng là anh thằng bạn tôi gặp bả mấy lần đâm mê. Bây giờ hai người đang còn du dương đâu đó bên bờ Florida. Hôm kia tôi gọi nhắc chuyện củ bà ấy cười khanh khách rồi còn pha tiếng đùa "lô mo haloi" (no more Hanoi). Tôi nghỉ tới cô nàng "underware-queen" kia đang tạo bao nhiêu xì-căn-đan ở SG mà thầm thương cho mấy bà mấy chị Hà Nội năm xưa.

Cách đây mấy tháng một đám dân con cháu HO mở cuộc picnic ngoài một cái park khá rộng và yên tỉnh. Không rỏ vì sao mà lại có một đám du sinh xuất thân từ xứ thiên đàng mù. Chắc ngẩu nhiên thôi. Hai đám cùng picnic vô một chổ cho gần mấy cái lò nướng than. Gánh du sinh Hà Nội đoán là thế vì các cô các cậu đó đặc sệt giọng Hà Lam Linh. Gánh con cháu HO chia cho gánh COCC mớ than hồng và đồ ăn thức uống. Đám nhóc tỳ của hai bên có cùng mẫu số "born in the US of A" thì tự nhiên xáp vô ăn uống vì chúng học cùng trường tiểu học. Mấy COCC mới đầu hơi rụt rè nhưng rồi cùng nói chuyện mưa nắng. Các anh cu mẹ đĩ này khoe bố mẹ làm chức này nọ nghe hơi lùng bùng vì chức danh các quan lại đỏ thật quá lạ với cái thằng đạp xếlô năm nao ở "Sìgòn" là mình. Thì ra con quan nên toàn đi Mẽo bằng học bổng. Tôi bùi ngùi nhớ Nam Ngầu bạn tôi. Cha của Nam là cơ sở của cs trong SG. Tết Mậu Thân lộ diện trong khu Vườn Lài (chúng cư Minh Mạng về sau là ngô gia tự). Cha Nam bị chết khi cùng đồng bọn trốn khỏi SG sau Đợt Một TCK bị đại bại. Sau 75, cha Nam không dược công nhận Liệt sĩ vì các đồng bọn vả xếp đều gục trọn gói ở gần đài radar Phú Lâm. Má Nam - một bà già bán rau ở chợ - cay đắng chửi chế độ. Nam Ngầu sống sót chiến trường K nhưng đã chết vì một căn bịnh rất mơ hồ... trúng gió!!! "Con quan thời lại làm quan Con lính suốt đời phải quét lá đa!!!" Thương cho mày quá,  Nam Ngầu - Hắn chết đi trong tay không có một đồng không vợ củng chẳng con. Huế và Saigon vẫn còn xa Hà Nội lắm.

Hận thù rồi củng phải xóa bỏ trong một ngày nào đó. Chia cách hẳn củng có lúc đoàn tụ. Tôi nghe lại bài hát xưa mà bùi ngùi. Ngày dân tộc thực sự bước qua cái rào ngăn trong tâm hồn của từng người là ngày cái chế độ phi nhân bán nước của những kẻ không có linh hồn ở Bắc Bộ Phủ tan rã. Lòng dân như luồng nước mạnh từng đưa cái con thuyền Nghệ An kách mệnh đi tới rồi sẽ thành cuộn sóng thần nhấn chìm bè lủ gian tham bù nhìn cho trung cộng!!!


Thứ Năm, 2 tháng 8, 2012

Tầu ngầm Việt Nam


Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

Viết từ xứ đồng bắp - Cố quận

Mấy tuần rồi xứ đồng bắp khô hơn cánh đồng cỏ cháy của Lucky Lucke. Trời nóng hâm hấp vì ngoài sự khô hạn còn thêm độ ẩm trong không khí cao trên 90%. Để tránh cái nóng, mình thức sớm để đi làm. Y như các bác nông phu bên nhà.

Nói tới quê nhà lại nhớ đến chử "cố quận". Hồi nhỏ có lần đọc mấy bài của lão ngoan đồng Bùi Giáng thấy chử "cố quận". Tò mò đi tra tự điển Hán Việt thì thấy giải nghĩa là chốn xưa quê củ. Coi như tạm biết chứ chưa hề tâm ấn về "cố quận".

Chỉ từ ngày lìa xa chốn củ, lang thang trên đồng đất xứ người, ngoảnh đầu về hướng Tây của cái đại dương mênh mông Thái Bình Dương để hướng về Saigon lòng mới bắt đầu thấm thía thế nào là cố quận.

Cố quận giờ hàm nghĩa kỷ niệm về những thanh chắn - cột đèn trên cây cầu Saigon lổ chổ vết đạn. Cố quận củng bao dung nhửng lần say rượu ói ra mật xanh trên một vỉa hè nào đó. Cố quận mơ mộng theo nhửng vòng bánh xe đạp lăn dài dưới bóng râm con đường Duy Tân một thời thiếu niên đi theo nhửng bóng dáng tiểu thư yểu điệu cho đêm về xao xuyến giấc điệp. Cố quận còn là Sở Thú còn là bến Bạch Đằng với khô mực nướng, bò bía, nước ngọt mỏ-nát (lemonade) với bánh bích-quy dừa hay lừ-ư hột é, xirô đá nhận cùng ổi luộc lẻng kẻng. Cố quận của thời nhi đồng đi coi ciné phim cao bồi ở rạp Vĩnh Lợi rồi được cha cho đi uống nước mía Viễn Đông và ăn mấy miếng phá lấu gan mề ngay trên xe gắn máy Honda 67.

Khi mà tuổi đời của kiếp lưu vong đã dày hơn ngày xanh trên chốn củ, cố quận cứ trở về trong từng giây phút. Một thoáng đường quê nơi đồng bắp lại thấy ẩn hiện trong tâm tưởng bóng dáng một con đường quê nào đó ở Việt Nam. Bao nhiêu là giấc mơ. Cố quận hay là ta trong thời đã quá hiển hiện ngọt ngào. Đôi khi củng đầy lo âu cay đắng. Có những giấc mơ thấy bị mất cái xe đạp cà tàng rồi trong mơ lo âu như mất.. sồ hộ khẩu. Giấc mơ bị quản giáo đánh te tua. Giấc mơ thấy đi thăm nhửng ông bà trong trại cải tạo.

Nhửng chiếc thổ mộ từng đưa mình đi về Bình Hoà về Hốc Môn nay vẫn đưa mình ruổi rong trong miền quá khứ. Ba mươi năm sống trên xứ lạ quê người chợt thấy mừng vì mình vẫn còn là người Việt Nam và còn nặng chất "Việt Nam" hơn bao giờ hết...